Danh Sách Tổng HợpKhông có phản hồi

Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Ngô Quang Tuấn

Bài thơ: ĐÊM CUỐI NĂM

ĐÊM CUỐI NĂM


Đêm cuối năm lặng lẽ làm thơ

Chỉ mình anh dại khờ em nhỉ

Mình anh mang nỗi đau âm ỉ

Biết tìm ai thủ thỉ sẻ chia

Đêm cuối năm vắng bóng sao khuê

Anh đốt mình bằng tia hy vọng

Câu thơ tình đột nhiên nóng bỏng

Như em hôn trước lúc xa anh

Anh vẫn biết cuộc sống mong manh

Mình đã dành cho nhau tất cả

Em đi rồi lòng anh buồn bã

Câu thơ tình gói cả tháng năm

Bài thơ: TƯƠNG TƯ

TƯƠNG TƯ

Anh về xuôi sao chẳng nhớ đến rừng

Để em đếm từng mùa trăng tròn khuyết

Đêm Sa Pa ngập trắng mầu băng tuyết

Lửa phừng phừng sao không ấm được em

Đã lâu rồi trở thành một thói quen

Cứ đêm xuống em mộng mơ đến lạ

Vẫn biết rằng em với anh xa lạ

Lén nhìn nhau qua khung cửa mờ sương

Đọc thơ anh em bỗng thuộc họ tên

Câu thơ cũ đọng lại thành nỗi nhớ

Ngày nối ngày em nhìn ra cửa sổ

Chờ anh lên đêm trắng những giấc mơ

Bài thơ: NỖI NHỚ NHÀNH MAI

NỖI NHỚ NHÀNH MAI

Chiều buông giọt nắng vô tình

Lăn trên vai áo giật mình nhớ em

Tết về đào quất đua chen

Con tim lạnh lẽo thiếu em trong đời

Ngoài kia rộn rã tiếng cười

Người đi lễ tết rối bời lòng anh

Mùa xuân khoác tấm áo xanh

Còn anh lặng lẽ yêu nhành mai thôi

Chiều xuân bổi hổi bồi hồi

Nắng lung linh nắng rợp trời nụ xuân

Riêng anh vẫn cứ bần thần

Mong nhành mai nở trắng ngần trong anh

Bài thơ: THƠ TÌNH ANH VIẾT TRONG CƠN MÊ

THƠ TÌNH ANH VIẾT TRONG CƠN MÊ

Gió lạnh đêm Đông rét tái tê

Anh chờ em mãi chẳng thấy về

Mình anh lạnh lẽo bên giá vẽ

Ảm đạm sắc mầu bức tranh quê

Thơ tình anh viết trong cơn mê

Tặng em mới thấy mình vụng về

Yêu thương gửi trọn trong thơ ấy

Khuất nẻo đường mây em có hay

Ngô Quang Tuấn

Bài thơ: PHỐ CŨ

PHỐ CŨ

Em về phố cũ chiều thu ấy

Chợt nghe xào xạc tiếng lá rơi

Hàng xóm bảo anh đi biên giới

Lên với hoa lau với núi, đồi

Phố cũ em về vắng người quen

Trời còn chưa tối đã sáng đèn

Người đi , kẻ lại đông như hội

Lạc lõng mình em giữa chốn quen

Nhà anh cửa khóa ,vắng ánh đèn

Lá vàng phủ kín lối đi quen

Tự dưng thấy thèm nghe anh nói

Một tiếng thôi mà, mội tiếng “Em ”

Bài thơ: TÌM VỀ 

TÌM VỀ

Đò chiều lầm lũi qua sông

Sương mù giăng kín nhìn không thấy bờ

Tóc mây bạc trắng dại khờ

Tôi về tìm lại tuổi thơ ngày nào

Nhẹ như một giấc chiêm bao

Chiều sương ướt áo lao xao mạn đò

Ngổn ngang trăm mối tơ vò

Con tim thấp thỏm nỗi lo quanh người

Từ lâu khô héo nụ cười

Hay là dành dụm tặng người tôi yêu

Đò chiều cặp bến liêu xiêu

Quê hương ủ ấm những chiều giá đông

Bài thơ: MÙA KHÔNG EM

MÙA KHÔNG EM 

Mùa không em anh buồn da diết

Đêm chập chờn giấc ngủ chẳng yên

Mùa không em sóng biển dầy thêm

Cứ ào ạt xô bờ đau đớn

Mùa không em chỉ còn nỗi nhớ

Đêm một mình than thở với ai

Mùa không em những chuyến đi dài

Tưởng khuây khỏa ai ngờ ngược lại

Mùa không em những gì còn lại

Là bóng em in mãi trong anh 

Bài thơ: MƯA PHÙN

MƯA PHÙN

Nửa đêm trời lại mưa phùn

Đường làng lầy ướt vấy bùn như xưa

Nghĩ mà thương Mẹ ngày mưa

Áo khăn chẳng đủ sớm trưa ngoài đồng

Những cơn gió lạnh thắt lòng

Còng lưng Mẹ cấy cho xong ruộng này

Đôi khi hoa mắt chóng mày

Áo tơi sũng nước ngồi ngay bờ kè

Đói lòng uống hớp nước chè

Ăn củ khoai luộc mà se sắt lòng

Thương sao lưng Mẹ đã còng

Chồng con ra trận đều không trở về

Một mình lầm lũi bờ đê

Mưa phùn mà ướt nón mê đội đầu

Con tim chất chứa u sầu

Lưng còng nâng cả một bầu trời mưa

Bài thơ: MẸ GIÀ

MẸ GIÀ

Mẹ già với chiếc nón mê

Áo tơi rách mướp đường về xa xăm

Nhả tơ rút ruột thân tằm

Bao đêm nước mắt ướt đầm gối chăn

Gồng mình gánh những khó khăn

Nuôi con khôn lớn nhọc nhằn xá chi

Quên đi năm tháng xuân thì

Quanh năm khổ cực cũng vì con thôi

Giờ mẹ một chốn đôi nơi

Nửa quê nửa tỉnh khác thời ngày xưa

Sợ trời dở nắng dở mưa

Mẹ đau , Mẹ ốm ta chưa kịp về

Công danh như thứ bùa mê

Làm sao dứt được để về Mẹ ơi

Bài thơ: THƠ TÌNH CHIỀU CUỐI NĂM

THƠ TÌNH CHIỀU CUỐI NĂM

Tặng TM

Chiều cuối năm nắng cũng xanh xao

Gió ào ào dồn mây về núi

Chút bùi ngùi lắng lòng anh đợi

Một nụ cười em gửi trao anh

Mấy năm rồi vẫn cứ quẩn quanh

Vẫn nỗi buồn khiến anh trầm lắng

Câu thơ tình giờ thành khát vọng

Được yêu em và được em yêu

Nhìn qua gương tóc đã bạc thêm

Sao mình vẫn còn yêu tha thiết

Chiều cuối năm đôi dòng tiễn biệt

Hết Đông rồi Xuân biếc tình ta

Bài thơ: MƯA XUÂN HÀ NỘI

MƯA XUÂN HÀ NỘI

Hà Nội sớm mùa xuân

Mưa phùn giăng phố vắng

Ngồi một mình thầm lặng

Nhìn mưa bay mặt hồ

Nỗi buồn như giọt mưa

Thấm sâu từng sợi tóc

Nỗi nhớ như sóng động

Xao xác cả tâm hồn

Một trời đầy mưa bay

Đắng cay theo đuổi mãi

Cỏ cây nào đứng lặng

Khi trời nổi bão dông

Mưa giọt nào xuống sông

Giọt nào rơi trên đồng

Qua một vòng luân chuyển

Lại thành mưa mùa xuân

Bài thơ: THĂM MỘ VỢ II

THĂM MỘ VỢ II

Sáng nay lên mộ thăm em

Những ngày giáp tết người chen chân người

Mộ phần cỏ vẫn xanh ngời

Khói hương lơ lửng rối bời lòng anh

Kìa giọt nước mắt long lanh

Rơi đầy thảm cỏ anh dành tặng em

Mùa xuân đã đến bên thềm

Nén hương cháy đỏ nỗi niềm xót thương

Ba xuân biết mấy vấn vương

Nghìn ngày xa cách chăn giường rêu phong

Hương tàn vẽ những đường cong

Em về ăn tết với chồng với con

Bài thơ: THƯƠNG MẸ

THƯƠNG MẸ

Ngoài trời lạnh lắm Mẹ ơi

Áo khăn đã đủ cho người ấm chưa

Con về Yên Bái trời mưa

Gió từ đèo Khế lại lùa sang đây

Mưa phùn rả rích suốt ngày

Chỉ lo Mẹ lại cóng tay đau đầu

Bao năm mưa thảm gió sầu

Mấy sào ruộng khoán thay trâu kéo cầy

Nuôi con chăm cháu cả bầy

Bao nhiêu công việc chất đầy đôi vai

Tháng ngày dầu dãi phôi phai

Thời gian nào có tha ai bao giờ

Tám tư tuổi mắt đã mờ

Chân tay lẩy bẩy gầy xơ xác gầy

Lưng cơm và mãi vẫn đầy

Nghĩ mà thương Mẹ đến ngây cả người

Bài thơ: NHẠN CÓ ĐÔI

NHẠN CÓ ĐÔI

Thơ tình anh viết trên biên giới

Chưa kịp tặng em Tết đến rồi

Hoa đào rực rỡ miền biên ải

Bồn chồn nhớ lắm Tết dưới xuôi

Em ngồi luộc bánh nhớ xa xôi

Lửa đỏ đáy nồi đỏ đôi môi

Cời than em vẽ hình xa cách

Nhớ lắm xa nhau mấy Tết rồi

Mình như chim nhạn sống lẻ loi

Đứa ở rừng núi đứa dưới xuôi

Yêu thương dồn nén dăm ngày Tết

Khắc khoải chờ mong nhạn có đôi

Ngô Quang Tuấn

Bài thơ: BÀI THƠ VIẾT Ở NÚI CAO

BÀI THƠ VIẾT Ở NÚI CAO

Lâu rồi mới rét tái tê

Ngôi nhà chống chếnh bốn bề lạnh tanh

Bếp tàn khói cũng mỏng manh

Ngoài vườn tuyết phủ trắng cành trắng cây

Vốc lên một nắm tuyết đầy

Tuyết rơi qua kẽ tay gầy xanh xao

Bài thơ viết ở núi cao

Trong đêm mưa tuyết gửi vào tặng em

Tiếc rằng chưa kịp làm quen

Trao nhau ánh mắt mà quên hẹn hò

Tuyết rơi bạc trắng cánh cò

Con tim thổn thức dầy vò vì yêu

Hãy Là Người Trả Lời Câu Hỏi Đầu Tiên

Thêm Bình Luận