• Đặt Câu Hỏi
150
    Đặt Câu Hỏi
    Cancel
    150
    More answer You can create 5 answer(s).
      Ask a Poll
      Cancel
      Top 20 Bài thơ hay của cô giáo, nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Hà

      Bài thơ: KIẾP TÌNH NHÂN.

      KIẾP TÌNH NHÂN.

      “Em tự móc mắt mình mù quáng để yêu anh”

      Tự móc tim mình

      phơi bày gan ruột

      Tự móc đời mình

      đặt cược với tình.

      “Em tự móc mắt mình mù quáng để yêu anh”

      Tự biến mình thành kẻ già nhân ngãi

      xây lâu đài tình ái

      Trên mối tình vụng dại.

      Em

      Ngây ngô tin vào lời thề mãi mãi

      chìm sâu trong men say mê mải

      Quên nỗi đau đời tê dại

      Kiếp nhân tình.

      Em tự móc não mình không suy tính thiệt hơn

      Tự biến mình thành con thiêu thân lao vào ngọn đèn – anh-  tự nguyện

      Tự mình dâng hiến- trách ai?

      Em tự mình ôm mộng tưởng ngày mai

      Anh đón em về

      Nên em

      quên nỗi ê chề – đắm chìm trong giấc mơ đời vô tận

      Của

      Kiếp tình nhân.

      Trong men say ái ân

      Em vô hiệu não mình – để tim suy nghĩ

      Tim muôn đời vẫn thế – u mê.

      Em nào nhận ra

      Anh  là kẻ

      Nhân danh tình yêu đem đi bán lẻ

      Tình người.

      Em lạc lõng giữa đời

      Vịn vào lời bao biện

      Lỗi tại bởi yêu anh.

      Để bây giờ hoa bưởi nở giữa vườn chanh

      Bẽ bàng….!

              Ha Nguyen

      Bài thơ: ANH NỢ EM.

      ANH NỢ EM.

      Anh nợ em

      Lời hứa đi đến cuối con đường

      Nợ vòng tay ôm trong đêm trường lạnh giá

      Nợ nụ hôn vội vã

      Nợ những tháng ngày vất vả

      Yêu em.

      Anh nợ em sự yếu mềm

      Nợ ngày tháng bên em

      hạnh phúc

      Nợ những khó nhọc

      Nợ sự bao bọc chở che.

      Anh nợ em sự đợi chờ

      Nợ đam mê một thời tuổi trẻ

      Nợ vòng tay mạnh mẽ

      Nợ bữa cơm chiều, san sẻ việc nhà.

      Anh nợ em những tháng năm đi qua

      Nợ mẹ yếu cha già khắc khoải

      Nợ hằng đêm dạy con bé dại

      học bài

      Nợ những sớm mai đưa con đến lớp

      Nợ khó nhọc – tiếng chồng.

      Anh nợ gì nữa không?

                             Ha Nguyen.

      Bài thơ: LỖI HẸN CÙNG THÁNG 2.

      LỖI HẸN CÙNG THÁNG 2.

      Thôi anh đành lỗi hẹn với tháng 2

      Lỗi hẹn đón em cuối mùa hoa cải

      Lỗi hẹn với tuổi thơ một thời vụng dại

      Lỗi hẹn với chính mình hoang hoải giấc mơ xưa.

      Thôi anh đành lỗi hẹn với tháng 2

      Lỗi hẹn với cơn mưa ban trưa một thủa

      Lỗi hẹn với lời từng hứa:

       ” Anh sẽ về khi tháng hai sang:

      Em váy áo rộn ràng

      Chúng mình đi trẩy hội”.

      Thôi anh đành lỗi hẹn với tháng 2

      Lỗi hẹn với nhành mai trong khu vườn ủ  đầy sương sớm

      Lỗi hẹn tim mình cùng lời hứa muộn

      Lỗi hẹn người tình thành câu nói yêu suông.

      Anh lỗi hẹn không dắt em đi khắp bản Mường

      Lời yêu thương trao từng câu hát

      Anh lỗi hẹn không cùng em hoà chung điệu nhạc

      khúc

      Thường rang.

      Anh lỗi hẹn khi nắng tháng 2 ươm vàng

      Vẫn mải miết, lang thang trên đường đời tấp nập

      Lỗi hẹn không về

      nhấp

      chén rượu cay

      Men rượu nồng bạn uống mình say.

      Để tháng 2 hao gầy…

      Đến bao giờ anh hết lỗi hẹn đây?!

      Ha Nguyen

      Bài thơ: TÌM LẠI MÌNH.

      TÌM LẠI MÌNH.

      Tôi tìm lại mình trên đồng cỏ mùa xuân

      Khi cây bàng non bắt đầu ra lộc

      Lũ trẻ ngày nào cùng mò cua bắt ốc

      Gốc rạ thơm nồng giấu kí ức tuổi thơ.

       

      Tôi tìm lại mình trong những lời ru

      Tiếng mẹ ầu ơ trưa hè nóng bức

      Từng nhịp võng đưa con qua tủi cực

      Vai mẹ gầy thao thức vì con.

       

      Tôi tìm lại mình trên quãng đường mòn

      Mẹ gánh gồng – bố đưa con đi học

      Cả mấy đứa vừa đi vừa khóc

      Bố dỗ dành –  “ con ngốc vừa thôi

      học mới nên người…”.

       

      Tôi tìm lại mình một thời tuổi trẻ

      Khát vọng, đam mê dám bước đi mạnh mẽ

      Viên gạch non xây lâu đài kì vĩ 

      Bằng giấc mộng  niềm tin.

       

      Tôi tìm lại mình sau những ánh đèn

      Hào quang rực rỡ

       trên trang vở học trò

      Gặp lại những ngày xưa

      Dầm mình trong cơn mưa mùa hạ

      Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ vấp ngã

      Trước cuộc đời vất vả gian truân…

       

      Tôi tìm lại mình trong những đêm âm thầm

      Chiêm nghiệm về cuộc sống…!

                      Ha Nguyen.

      Bài thơ: HOÀI NIỆM THÁNG BA.

      HOÀI NIỆM THÁNG BA.


      Tháng ba

      hoa gạo đỏ trời

      Tháng ba

      người đã đi rồi còn đâu?

      Nhớ ngay tháng bảy mưa ngâu

      Chi ngồi đợi cửa nát nhàu cơn mưa

      Ngưu Lang – Chức Nữ xa xưa

      Mỗi năm vẫn có một mùa gặp nhau.

      Tháng ba

      nén chặt nỗi sầu

      Nhặt bông hoa gạo

      chị khâu nỗi buồn

      Lần về kí ức từng buông

      Đem phơi ngày cũ tơ vương một thời.

      Giọt buồn cứ thánh thót rơi

      Riêng chung một mối

      Rối bời tim đau.

      Tháng ba ơi!

      Muốn qua sông chẳng có cầu

      Muốn về với mẹ nghe câu ân tình.

      Muốn nhặt hoa gạo sân đình

      Muốn nghiêng vành nón lung linh ánh nhìn.

      Muốn nghe nhịp đập con tim

      Muốn dầm mưa, thoả khát thèm ngày xưa.

      Đợi chờ kẻ đón người đưa

      Tháng ba chị vẫn

      sớm trưa một mình…

      Còn đâu nữa nụ cười xinh

      Hoàng hôn phủ xuống ân tình mồ côi.

      Tháng ba xưa, ngọt tiếng cười

      Tháng ba nay, nhếch vành môi mệt nhoài.

      Chị ra ruộng lúa trồng khoai

      Giật mình nghe thấy tiếng ai gọi mình.

      Tháng ba nhấp rượu ân tình…!

                      Thơ Ha Nguyen.

      Bài thơ: BÌNH YÊN.

      BÌNH YÊN.

      Nếu cuộc sống chỉ toàn màu hồng

      Mọi con đường đều bằng và thẳng

      Bầu trời chỉ toàn là nắng

      Thế gian này vắng hẳn những cơn mưa

      Liệu ta có say sưa hát mãi bài ca hạnh phúc?

      Nếu dòng nước chỉ có trong không đục

      Phù sa vun đắp đôi bờ sẽ từ đâu?

      Ai cũng khát khao có được tình yêu sâu

      Nhưng lòng nông như cơi trầu têm vội…

      Nếu nhìn đâu cũng thấy gạt lừa nói dối

      “Ăn sổi ở thì”

      trên sân khấu cuộc đời diễn quá tinh vi

      Nhập vai hơn cả diễn viên chuyên nghiệp

      Vịn vào đâu để niềm tin và tình yêu đi tiếp

      Đến cuối hoàng hôn

      Sống ở đời biết ai dại – ai khôn?

      Nếu ai cũng muốn tranh dành phần hơn

      Ai sẽ là người chịu thua thiệt?

      Ai cũng thấy mình mỏi mệt

      Ai sẽ là người gánh vác hết nhân gian?

      Thì thôi đành mang tiếng đa mang

      Chẳng phải đèo bòng nhưng lòng không thể thờ ơ đến vậy

      Kiếp luân hồi nào ai từng thấy

      Nên kiếp này oằn mình gánh cả nắng – mưa.

      (Chẳng cần đợi đến kiếp sau bao giờ)

      Kiếp này

      Ta

      Gánh  những chát, chua cuối mùa nắng quái

      Gánh  yêu thương vụng dại

      Gánh con đường rẽ trái rẽ phải

      Gánh những mệt nhoài trăn trở giấc mơ.

      Cuộc sống không chỉ có những vần thơ,

      ngọt ngào lăn theo ngày tháng,

      Cuộc sống

      Được tạo nên từ ngọt, bùi, cay, đắng,  buồn, vui…

      Thì chính những cung bậc ở đời

      Dạy ta biết chắt chiu tình yêu

      từ những điều bình thường giản dị.

      Dạy ta biết trân quý những bình yên

      Dạy ta biết nhớ biết quên

      Biết trân trọng những gì đang có

      Biết bao dung tha thứ

      Biết giữ biêt buông

      Biết tìm hạnh phúc ẩn sâu trong nỗi buồn

      Biết giấu những giọt nước mắt ghen hờn giận dỗi

      Biết chờ biết đợi…

      Mong người về ngày mới đón bình yên!

                         Ha Nguyen.

      Bài thơ: VIẾT CHO NGƯỜI XA NHAU. 

      VIẾT CHO NGƯỜI XA NHAU.

      Mọi người bảo

      Valentine

      Là ngày tượng trưng cho tình yêu đẹp

      Cho điều ước

      Về hạnh phúc và sự vĩnh hằng

      Những cặp tình nhân

      tặng nhau kẹo ngọt

      Để cân bằng những mặn mòi đắng chát

      Suốt năm ròng.

      Thật không em

      Về một ngày diệu kì như thế?

      Anh chẳng về kịp bên em

      trong ngày lễ

      tình nhân.

      Anh chưa từng trách cuộc đời bất công

      Khiến cho

      Anh và em phai người gánh kẻ gồng…

      Chúng mình cân bằng cuộc sống không chỉ bằng thanh kẹo ngọt

      Mà bằng những mặn mòi đắng chát của những giọt mồ hôi.

      Cùng nhau vật lộn với đời

      Để có nhiều ngày ngọt ngào hơn thế

      thương nhau giữa đổi rời dâu bể

      Nên chẳng có socola ngày lễ

      Vẫn một lòng chung thuỷ nhớ về nhau.

      Cuộc sống sẽ đi đâu về đâu

      Khi chẳng đủ sắc màu cảm xúc

      Nhưng nếu thiếu sự cảm thông và tình yêu chân thực

      Liệu có cuộc tình nào hạnh phúc không em?

      Anh biết có những lúc em cảm thấy cô đơn, khát thèm

      Vòng tay anh và nụ hôn trong ngày lễ

      Ước muốn giản dị giữa đời thường mà anh chẳng thế

      Kịp mang về cho em.

      …..!

                     Ha Nguyen.

      Bài thơ: NHẶT.

      NHẶT.

      Tôi nhặt lại tuổi thơ

      Qua tiếng cười con trẻ

      Nhặt lời ru của mẹ

      Vun đắp lòng bao dung.

      Nhặt chút nắng mùa đông

      Nhen lên thành ngọn lửa

      Nhặt những lời đã hứa

      Gom lại thành niềm tin.

      Nhặt ánh mắt thật hiền

      Xây lâu đài tình ái

      Nhặt những ngày hoang hoải

      Thành chiêm nghiệm cuộc đời.

      Nhặt chút nắng cuối trời

      Cho ngày đông ấm áp

      Nhặt lời ca em hát

      Của “Mùa xuân đầu tiên”.

      Nhặt rung động con tim

      Từ những điều nhỏ nhất

      Nhặt bình yên thường nhật

      Giữa bão tố cuộc đời.

      Nhặt nỗi nhớ chơi vơi

      Nhặt nỗi niềm khắc khoải

      Cái còn lại mãi mãi

      Đó là tình yêu thương!

                 Ha Nguyen.

      Bài thơ: CHẠM.

      CHẠM.

      “Chạm nhẹ vào đôi mắt

      Chạm nhẹ vào đôi môi”

      Anh chạm vào tim em

      Một buổi chiều bão nổi.

      Anh chạm vào nói dối

      Khi lạc lối đê mê

      Anh chạm vào lời thề

      Cùng người con gái khác.

      Anh chạm vào khoảnh khắc

      Khi con tim yếu mềm

      Chạm vào nỗi cô đơn

      Mặc tâm hồn đi lạc.

      Anh chạm vào bội bạc

      Sau một phút yếu mềm

      Chẳng chạm nổi đáy tim

      Cùng yêu thương đồng điệu.

      Đến bao giờ anh hiểu?

      Những lần chạm trong đời

      Sau những phút lả lơi

      Đâu yêu thương chân thật?

      Và anh đã đánh mất

      Cơ hội chạm tim em….!

                   Ha Nguyen

      Bài thơ: CON VỀ VỚI MẸ.

      CON VỀ VỚI MẸ.

      Con lại về với mẹ chiều nay

      Để vùi lòng mình vào bàn tay của mẹ

      nghe kể chuyện ngày xưa…

      Thủa ấy con ngây thơ…

      Nhìn cánh chuồn chuồn bay cứ ngỡ

      Chở được giấc mơ đến tận cuối trời.

      Con cất tiếng gọi ” chuồn chuồn ơi đi với…”!

      Con lớn lên

      Đi qua những ngày mưa dầm gió thổi

      Giấc mơ tan dưới chân đồi…

      Con bước vào đời với ngọt bùi cay đắng

      Giọt nước mắt thấm vành môi mằn mặn

      Nhìn cánh chuồn chuồn chập chờn trong nắng

      Thương cho kiếp người,

      Lại cất tiếng gọi ” chuồn chuồn ơi, đi với”

      Chuồn chuồn bay rất vội

      Trả lời con ” Sao chở được nỗi niềm con người

      Phải tự mình bước tới…

      Lớn rồi sao còn nông nổi…”

      Con về với mẹ

      tìm lại tuổi thơ

      ước mình ngây ngô như thủa ấy

      Ước lòng mình mãi an yên như vậy

      Nhìn cánh chuồn chuồn run rẩy chưa biết thương phận người.

      Trong vắt tiếng cười, ngọt ngào tiếng gọi ” chuồn chuồn ơi! đâu rồi!”

      Mẹ nhìn con giọt nước mắt rơi!

                                      Ha Nguyen.

      Bài thơ: RƠI.

      RƠI.

      Tôi đánh rơi mùa xuân

      Vào một ngày đầu hạ

      Đánh rơi mùa trút lá

      Khi thu còn chưa sang.

      Đánh rơi sự vội vàng

      Vào một ngày quên- nhớ

      Nước mắt nhoè trang vở

      Giật mình lúc tỉnh – say.

      Tôi đánh rơi tháng ngày

      Loay hoay tìm lời đáp

      Thổi bùng lên cơn khát

      Khi gió mùa đông sang.

      Nhận về chiếc lá vàng

      Ngỡ  thu còn ở lại.

      Tin rằng mùa hoa cải

      Còn mãi với thời gian.

      Tôi đánh rơi muộn màng

      Vào một lời hứa vội

      Đánh rơi lời nói dối

      Nơi chót lưỡi đầu môi.

      Đánh rơi một nụ cười

      Khi lòng tin đã mất

      Đánh rơi lời đường mật

      Sau sự thật tình đời.

      Đánh rơi một con người

      Cùng tình yêu đi mãi

      Rơi con tim tê dại

      Rơi một cuộc tình buồn…

      Rơi tất cả yêu thương

      Tôi còn gì ở lại???

                  Ha Nguyên.

      Bài thơ: ƯỚC HẸN VỚI HỘI LIM.

      ƯỚC HẸN VỚI HỘI LIM.

      “Người đừng về đêm nay

      Quan họ tình thơ ngây”

      Câu hát ngọt ngào trong ngày trẩy hội

      Níu chân người bối rối ở – về.

      Nhớ hẹn thề đêm hội năm trước

      Đêm xuân tình bến nước đò đưa

      Dịu dàng giọng nói ngây thơ

      Bổng trầm tiếng hát nước khua mạn thuyền

      Câu trao duyên người quên hay nhớ

      Gặp gỡ rồi người ở đừng đi

      Đừng để nhau lỡ xuân thì

      Đừng để nhau phải sầu bi khóc thầm.

      Trên đồi Lim lâm thâm mưa nhỏ

      Tí tách buồn hạt gõ song thưa

      Tìm người mắt liếc đong đưa

      Người xưa chẳng thấy chốn xưa gió lùa.

      Dạ bồn chồn người còn nhắc nhở

      Đến hẹn rồi người nỡ không về

      Đợi tin từ chốn sơn khê

      Đừng im lặng thế tái tê lòng người.

      Ai nói rằng đợi chờ hạnh phúc

      Đợi chờ người đứt hết ruột gan

      Trời thương mưa tạnh mây tan

      Người về với hội trăng vàng lồng hoa….

      Hội Lim ước hẹn đôi ta!

         Ha Nguyen.

      Bài thơ: ANH VỀ THÔI…! 

      ANH VỀ THÔI…!

      Về đi anh!

      Nửa đời phiêu bạt.

      Về với em,

      chúng mình sẽ quây quần bên nhau ăn bữa tối,

      em sẽ không còn thấp thỏm ngày nào cũng đợi

      một cuộc gọi,

      một tin nhắn nơi anh để yên lòng.

      Về đi anh!

      No đói có nhau,

      em có đòi hỏi gì đâu?

      Chỉ cần lúc anh ốm đau có em nâng giấc.

      Em cũng không phải giật mình bất chợt,

      giữa đêm khuya choảng tỉnh ngỡ tiếng ai gọi mình.

      Chỉ là tiếng gió giữa thinh không…

      Về đi anh!

      Tóc chẳng còn xanh mà bảo chờ bảo đợi.

      Suốt những tháng năm dài nông nổi. Mình đã xa nhau.

      Về thôi anh.

      ” Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”.

      Ai đã từng cất lên câu hát

       Em chẳng muốn ngân nga mỗi ngày.

       Về thôi anh!

       Mỗi sáng mai thức dậy

       Có anh,

       Hạnh phúc tràn đầy.

      Về thôi anh!

      Bài thơ: TẠ TỪ CHO ANH 

      TẠ TỪ CHO ANH

      Mình gặp nhau khi tóc đã ngả màu nắng quái

      Chẳng phải thủa hai mươi mà bảo còn

      nông nổi

      Thả hồn hoang hoải đêm mưa.

      Tình yêu chẳng có tội bao giờ

      ” Anh yêu em đến ngàn thu”

      Lời thề ấy giờ

      cất sâu trong kí ức.

      Nhức nhối vọng về

      Khắc khoải đêm thâu…

      Thôi đừng trách nhau

      Rồi chúng ta sẽ đi đâu về đâu?

      Nơi tận cùng vũ trụ

      chỉ có tình yêu chưa đủ

      Vượt qua thế thái nhân tình.

      Thôi đừng dằn vặt mình

      Những gì đánh rơi coi như đã mất

      …….

      Dù cho

      Quá khứ không còn là màu xanh

      Thì trái tim em khi nghĩ về anh

      vẫn mang màu ấy

      Chỉ là lòng em khao khát vậy…

      khi tóc đã ngả màu.

      Chẳng có cuộc tình nào chia ly mà không đau

      Chẳng có người nào từng yêu nhau mà không khát khao gặp lại

      Nhưng anh ơi!

      Mình không còn là mãi mãi

      của

      ngày xưa.

      Lỡ vô tình gặp nhau trong cơn mưa ban trưa

      Hay chiều tà nắng quái

      Thôi anh, xin đừng ngoảnh lại

      Em ru cho

      Quá khứ

      Ngủ yên rồi…

        Ha Nguyen.

      Bài thơ: EM CHẲNG CÓ GÌ.

      EM CHẲNG CÓ GÌ.

      Em chẳng phải là người đàn bà anh khát khao

      Anh xin được cuộn tròn vào nỗi nhớ

      Để giấu lòng mình trong hơi thở nồng nàn của họ,

      Kiếp đa mang.

      Em chẳng phải người đàn bà duy nhất anh yêu thương

      Anh từng muốn được giấu sợi tơ vương vào sâu vạt áo

      Ngào ngạt hương thơm – say đắm vòng tay ôm

      Cùng anh xốc vác giữa đời thường.

      Em chẳng phải người đàn bà anh từng ao ước.

      Được giấu vào kí ức yêu

      Trong ánh chiều sắp tắt

      Dè dặt nụ hôn, hoà chung nước mắt

      Sẻ chia.

      Em chẳng phải người đàn bà – nguồn cảm hứng thơ ca dào dạt bốn mùa,

      Được nghe anh hát bản tình ca về hạnh phúc

      Dẫu muộn màng…

      Em cũng chẳng giàu sang

      Mang đến cho anh ánh hào quang danh vọng.

      Em chỉ là người đàn và có lòng tự trọng

      Biết hy vọng, lạc quan

      Biết yêu anh chẳng màng quá khứ

      Biết bao dung tha thứ

      phút giây anh lầm lạc trong  đời

      Yêu lúc anh cười – cả khi anh đau đớn….

      Em – người đàn bà

      Chỉ biết giặt giũ và nấu cơm

      Chỉ biết

      đợi anh chiều về bên thềm vương nắng,

      Biết im lặng khi cần….

      Em – ngươi đàn bà an phận.

      Em

      Không có nụ cười tươi xinh, toả nắng

      Không hằn học trách đời cay đắng

      Không chiêu trò

      Khiến anh mê đắm

      Van vỉ xin được giấu vào ánh mắt bờ mi.

      Em chỉ muốn được nắm tay anh cùng đi qua giông gió

      Em chỉ có

      một tấm lòng chân thành

      Yêu anh trọn vẹn….

                                   Ha Nguyen.

      Bài thơ: HẠNH PHÚC. 

      HẠNH PHÚC.

      Hạnh phúc là gì?

      Ta loay hoay đi tìm lời giải đáp

      Lúng túng hoài mà nghĩ mãi chưa ra

      Cho đến một ngày người mãi mãi đi xa…

      Ta mới biết

      Hạnh phúc thật đơn sơ bình dị

      Là nụ cười con trẻ trong mơ

      Là vần thơ ai viết tặng

      chiều thu nhạt nắng

      Người về…

      Hạnh phúc là những ngày đông tái tê

      Mẹ ôm con vào lòng ủ ấm

      Giọt mồ hôi thấm đẫm

      Tất tả đêm hè trên bước mưu sinh.

      Hạnh phúc là mỗi bình minh

      Thức dậy

      Những người thân yêu của mình ở đấy

      Bình an.

      Hạnh phúc là phút giây thả hồn lang thang

      Trở về miền nhung nhớ

      Tuổi thơ một thủa vơi đầy…

      Hạnh phúc là những ngày

      Cùng nhau

      Quây quần ăn bữa tối

      Là lúc mình nông nổi giận hờn….

      Hạnh phúc được dệt nên

      Từ những điều bình thường nhỏ bé

      Trong vòng tay cha mẹ,

      Em đi tìm hạnh phúc đâu xa…

                                         Ha Nguyen

      Bài thơ: NHỮNG MÙA ĐI QUA.

      NHỮNG MÙA ĐI QUA.

      Ai đã qua những mùa hoa

      Qua mùa nắng

      Mùa mưa

      Mùa giông bão.

      Ai đã qua mùa ngọt ngào

      mùa cay đắng

      mùa đau…

      Ai đã qua

      những mùa không nhau

      không buồn không vui

      không nước mắt

      không hẹn hò

      Mùa im lặng…

      Mùa quên!

      Ai từng qua những mùa chẳng thể gọi thành tên

      Chỉ cõi lòng lặng im nghe tiếng đêm thầm thĩ

      Cô đơn đến tận cùng

      dâu bể…

      Ai đã qua những mùa như thế

      Để khi

      Gió xuân về

      Biết

      Mở cửa đón

      mùa bình yên!

             Ha Nguyen

      Bài thơ: VIẾT – KHÔNG VIẾT.

      VIẾT – KHÔNG VIẾT.


      Viết đi em.

      Để bày tỏ nỗi niềm

      Sự chiêm nghiệm về cuộc đời tất bật

      Về còn – mất, thắng – thua.

      Về ngọt bùi chát chua em từng thấy

      Về tháng ngày xa xưa ấy – chập chững bước đi.

      Em viết gì?

      Về cuộc tình si

      Về cơn say ma mị

      Về ý nghĩa sống còn

      Về những nhọc nhằn bon chen

      Những tranh dành hơn thiệt…

      Về nỗi niềm da diết –  người mẹ nhớ con

      Sự đợi chờ  mỏi mòn – người vợ hoá đá

      Về tháng ngày vất vả gieo neo

      Về ánh mắt trong veo – con trẻ

      trong xóm nghèo

      Bụng đói meo vẫn luôn mơ về vùng trời rực sáng

      Đêm đêm thức học bài

      Chi chút cho tương lai…

      Viết về ngày mai

      Về khát khao cùng niềm tin vào những điều tốt đẹp

      Dẫu cuộc đời còn nhiều khó nhọc

      Luôn

      Biết gạn đục khơi trong

      Biết ước mong…

      Viết cho lòng lac quan trước cuộc đời trần trụi

      Biết tìm niềm vui vượt lên buồn tủi…

      Đừng viết nữa em

      Đừng đem nỗi buồn mang ra rao bán

      Hãy trút bỏ lòng mình cùng bạn

      Đừng tự đẩy mình vào tột cùng giới hạn cô đơn

      Bật lên nỗi hờn nhân thế

      Mặc kệ đổi rời dâu bể…

      Đừng giận hờn

      Đừng đa mang, nhạy cảm

      đơn giản mọi điều

      Dằn vặt gì chuyện yêu – ghét

      Quên hết những bão giông giữa đời thường mỏi mệt – an yên

      cuộc đời vạn sự TUỲ DUYÊN.

      Trong giấc ngủ chập chờn

      Viết hay không viết???

                                   Ha Nguyen.

      Bài thơ: SAO EM KHÔNG VỀ?

      SAO EM KHÔNG VỀ?

      Chị giận rồi em có biết không

      Hẹn mùa xuân em sẽ về thăm chị

      Hết xuân rồi em chân trời  góc bể

      Lời hẹn hò sao nỡ để đầu môi.

      Chị giận rồi chỉ mình chị mà thôi

      Em mải miết theo cánh buồm đón gió

      Mận, đào, hồng khu vườn nào mở cửa

      Khu vườn nào cũng rực rỡ sắc hương.

      Em rong chơi đi đến cuối con đường

      Quên lời hứa sẽ trở về thăm chị

      Có khi nào mỏi chân em ngừng nghỉ

      Em tìm về với chị – quê hương.

      Chị giận rồi giờ chẳng cần em thương

      nhà không em mọi thứ có bình thường?

      Chị khóc cười cùng nhân tình thế thái

      Mọi vui buồn nén chặt mãi không em?

      Chị giận rồi trong những lúc khát thèm

      Sự trở về nơi em sao quá khó

      kí ức ướt mèm chị đem hong gió

      Sắc hương nào cũng có lúc nhạt phai.

      Chị giận rồi vì chị hiểu ngày mai

      Bước chân em vẫn còn đi lạc

      Mong em về chứ không  ai khác

      Để xuân này cùng hát khúc hoan ca.

      Về đi em đừng cứ mãi đi xa…!

      Chẳng phải đâu cũng được gọi là nhà

      Khi tất cả được đem ra ngã giá

      Hỉ nộ sân si cuộc đời đâu lạ.

      Về đi mà chị chẳng giận nữa đâu.

                              Ha Nguyen.

      Bài thơ: NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG.

      NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG.

      Anh à!

      Có nỗi nhớ nào mang tên gọi mùa đông.

      Len lỏi vào tim em ngày thiếu nắng

      Cái lạnh ngập tràn

      căn phòng hoang vắng

      Sao anh vẫn chưa về?

      Ngày 24h mà dài lê thê

      Anh mãi lang thang nơi chân trời góc bể

      Không anh

      Xuân đứng lặng

      Chẳng thể sang mùa.

      Hình như

      anh quên lời hứa đón đưa

      Quên ngày mưa mình em lầm lũi

      Quên những bữa cơm chiều lủi thủi

      Em tự mời….

      Tự gắp cho em.

      Có những nỗi niềm chẳng thể gọi thành tên

      Có những niềm riêng em cần anh chia sẻ

      Em là đàn bà

      nên chẳng thể nào  mạnh mẽ

      Tự mình chống chọi với mùa đông.

      Có nỗi nhớ nào mang tên gọi: Nhớ anh!

                                      Ha Nguyen

      Hãy Là Người Trả Lời Câu Hỏi Đầu Tiên

      Thêm Bình Luận